14/05/2019
3972
 “Sự vắng bóng của người cha trong cuộc sống của trẻ em và thanh thiếu niên tạo ra những khoảng cách và những vết thương có thể rất trầm trọng... Sự lầm đường lạc lối của trẻ em và thanh thiếu niên có thể phần lớn là do sự thiếu vắng này, thiếu các gương sáng và những hướng dẫn có thẩm quyền trong cuộc sống hàng ngày của các em, thiếu sự gần gũi, thiếu tình yêu của người cha.”
 
Dưới đây là bản dịch bài Giáo Lý của Đức Thánh Cha Phanxicô được ban hành ngày 28 tháng 1 năm 2015 trong buổi Triều Yết Chung tại Đại Sảnh Phaolô VI. Hôm nay Đức Thánh Cha tiếp tục chu kỳ Giáo Lý về Gia Đình. Ngài giải thích về sự cần thiết của sự hiện diện của người cha trong gia đình.
 
 
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
 
Chúng ta hãy tiếp tục cuộc hành trình giáo lý về gia đình của chúng ta. Hôm nay chúng ta được hướng dẫn bởi từ “cha”. Một từ thân thiết với các Kitô hữu chúng ta hơn bất kỳ từ nào khác, bởi vì nó là danh hiệu mà Chúa Giêsu dạy chúng ta gọi Thiên Chúa Cha. Ý nghĩa của danh hiệu này đã nhận được một chiều sâu mới từ cách Chúa Giêsu đã dùng nó mà hướng về Thiên Chúa và biểu lộ mối liên hệ đặc biệt của Người với Ngài. Mầu nhiệm của sự mật thiết của Thiên Chúa, Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần được Chúa Giêsu mặc khải, là trung tâm của đức tin Kitô của chúng ta.
 
“Cha” là một từ mà ai cũng biết, một từ phổ quát. Nó biểu thị một mối liên hệ cơ bản mà thực tại của nó cũ như lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, ngày nay, chúng ta đi đến một khẳng định rằng xã hội của chúng ta là một “xã hội mà không có cha.” Nói cách khác, đặc biệt là trong nền văn hóa Tây phương, hình ảnh người cha bị vắng bóng, bị biến mất đi, bị loại bỏ một cách biểu tượng. Lúc đầu, điều đó được coi như một sự giải phóng: giải phóng khỏi người cha – người chủ, khỏi ngưởi cha như một người đại diện của luật lệ được áp đặt từ bên ngoài, khỏi người cha như một người kiểm soát hạnh phúc của con cái và chướng ngại cho sự giải thoát và tự chủ của những người trẻ. Đôi khi, ở một số nhà, trong quá khứ, đã bị cai trị bởi chính sách độc tài, trong một vài trường hợp, thậm chí bị đàn áp: cha mẹ đối xử với con cái của họ như với đầy tớ, không tôn trọng các nhu cầu cá nhân của sự tăng trưởng của chúng; những người cha không giúp con em đi theo đường của các em trong tự do – nhưng không phải dễ dàng để nuôi dạy một đứa con trong tự do -; những người cha không giúp các em lãnh nhận trách nhiệm của các em để xây dựng tương lai của mình và của xã hội.
 
Điều này chắc chắn không phải là một thái độ tốt; nhưng như thường xảy ra, chúng ta đi từ cực đoan này sang cực đoan khác. Vấn đề của thời đại chúng ta dường như không còn phải là sự hiện diện đầy can thiệp của những người cha, mà là sự vắng bóng của họ, sự lẩn trốn của họ. Những người cha thường quá chú tâm vào mình và công việc của mình, và đôi khi vào các thành quả cá nhân của mình, đến nỗi quên cả gia đình. Và để mặc con cái của họ, dù còn nhỏ hay còn trẻ, một mình. Ngay cả, như giám mục Buenos Aires, tôi đã nhận ra được cảm giác mồ côi mà các thiếu niên ngày nay đang sống; và thường tự hỏi chớ gì người cha chơi với con cái họ, chớ gì họ có can đảm và thích dành thời gian cho con cái của họ. Và trong hầu hết các trường hợp, câu trả lời thật không hay: “Phải, tôi không thể, bởi vì tôi bận quá nhiều công việc...” Và người cha không có mặt với đứa con đang lớn lên ấy, không chơi với nó, không, không lãng phí thì giờ với nó.
Giờ đây, trong cuộc hành trình suy tư chung về gia đình này, tôi muốn nói với tất cả các cộng đoàn Kitô hữu là chúng ta cần phải cẩn trọng hơn: sự vắng bóng của người cha trong cuộc sống của trẻ em và thanh thiếu niên tạo ra những khoảng cách và những vết thương có thể rất trầm trọng. Và thực ra, sự lầm đường lạc lối của trẻ em và thanh thiếu niên có thể phần lớn là do sự thiếu vắng này, thiếu các gương sáng và những hướng dẫn có thẩm quyền trong cuộc sống hàng ngày của các em, thiếu sự gần gũi, thiếu tình yêu của người cha. Cảm giác mồ côi mà nhiều người trẻ đang sống còn sâu đặm hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.
 
Có những trẻ mồ côi trong gia đình, vì người cha thường xuyên vắng nhà, thậm chí cả về thể lý, nhưng đặc biệt là bởi vì khi ở nhà, họ không hành xử như những người cha, không giao tiếp với con cái của họ, không làm tròn bổn phận giáo dục của mình, không cung cấp cho con cái, bằng gương sáng của họ kèm theo những lời lẽ, những nguyên tắc, những giá trị, những quy tắc sống mà các em cần như bánh. Phẩm chất giáo dục của sự hiện diện của người cha còn cần thiết hơn nhiều khi người cha buộc phải làm việc xa nhà. Đôi khi người cha có vẻ không biết rõ mình giữ địa vị nào trong gia đình và làm sao để giáo dục con cái. Vì vậy, khi nghi ngờ thì họ tránh né, rút lui và bỏ bê trách nhiệm của mình, có thể tìm cách cậy nhờ vào một liên hệ “ngang hàng” với con cái. Anh em thật sự phải là “người đồng hành” với con của mình, nhưng đừng quên rằng anh em là người cha! Nếu anh em chỉ hành động như một người đồng hành ngang hàng với con cái, thì điều này sẽ không tốt cho đứa con.
 
Và chúng ta cũng thấy vấn đề này trong cộng đồng dân sự. Cộng đồng dân sự với các cơ cấu của nó, có một trách nhiệm nào đó – chúng ta có thể nói là trách nhiệm làm cha – cho những người trẻ, một trách nhiệm đôi khi bị bỏ quên hoặc thi hành xấu. Nó thường để các em mồ côi và không đề ra cho các em sự thật về viễn tượng của các em. Như vậy, những người trẻ vẫn tiếp tục như những trẻ mồ côi không có những con đường an toàn để đi theo, không có các thầy cô để tin tưởng, không có những lý tưởng sưởi ấm cõi lòng, không có những giá trị và hy vọng nâng đỡ các em mỗi ngày. Bị lấp đầy bằng những thần tượng, nhưng có lẽ con tim của các em đang bị cướp mất; các em đang bị đẩy vào giấc mơ giải trí và những thú vui, nhưng không có việc làm; các em đang bị thần tiền lừa dối, và bị chối từ sự phong phú thật.
 
Do đó, thật là tốt cho tất cả, những người cha và con cái, để lắng nghe lời mà Chúa Giêsu đã hứa với các môn đệ: “Thầy sẽ không để các con mồ côi” (Ga 14:18). Thực ra, chính Người là con đường để theo, là Vị Thầy để lắng nghe, là hy vọng mà thế giới có thể thay đổi, là tình yêu chiến thắng hận thù, ngõ hầu tất cả mọi người có thể có một tương lai của tình huynh đệ và hòa bình. Một số anh chị em sẽ bảo tôi: “Nhưng thưa cha, hôm nay cha quá tiêu cực. Cha chỉ nói về sự vắng mặt của người cha, về những gì sẽ xảy ra khi những người cha không gần gũi con cái... Đó là sự thật, tôi muốn nhấn mạnh điều này, bởi vì thứ tư tuần tới, tôi sẽ tiếp tục bài giáo lý này để nhấn mạnh đến vẻ đẹp của người cha. Vì thế tôi đã chọn để bắt đầu từ bóng tối để đi đến ánh sáng. Xin Chúa giúp chúng ta hiểu được những điều này. Cám ơn anh chị em!
 
Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ
Nguyên bản: http://w2.vatican.va/content/francesco/it/audiences/2015/documents/papa-francesco_20150128_udienza-generale.html
 
 

Bài Giáo Lý của ĐỨC THÁNH CHA Phanxicô về Sự Hiện Diện của Người Cha trong Gia Đình – Phần 2

“Điều cần thiết trước hết là điều sau đây: người cha phải hiện diện trong gia đình. Nghĩa là gần gũi vợ mình, để chia sẻ tất cả mọi sự, vui buồn, nhọc nhằn và hy vọng. Nghĩa là gần gũi con cái trong sự lớn lên của chúng.”
 
Dưới đây là bản dịch bài Giáo Lý của Đức Thánh Cha Phanxicô được ban hành ngày 4 tháng 2 năm 2015 trong buổi Triều Yết Chung tại Đại Sảnh Phaolô VI. Hôm nay Đức Thánh Cha tiếp tục chu kỳ Giáo Lý về Gia Đình. Ngài giải thích về giá trị của sự hiện diện của người cha trong gia đình.
 
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
 
Hôm nay tôi muốn suy niệm về phần thứ nhì của hình ảnh người cha trong gia đình. Lần trước tôi đã nói về nguy cơ của sự “vắng mặt” của người cha, hôm nay tôi muốn nhìn đến khía cạnh khá tích cực. Ngay cả Thánh Giuse cũng đã bị cám dỗ rời bỏ Đức Mẹ Maria, khi ngài phát hiện ra rằng Mẹ đã mang thai; nhưng thiên sứ của Chúa đã can thiệp và mặc khải cho ngài về kế hoạch của Thiên Chúa cùng sứ vụ làm cha nuôi của ngài; và Thánh Giuse, người công chính, “đã đưa vợ về nhà mình” (Mt 1:24) và trở thành người cha của gia đình Nazareth.
 
Mỗi gia đình cần một người cha. Hôm nay chúng ta chú tâm đến giá trị của người cha, và tôi muốn bắt đầu từ một số cách diễn tả được tìm thấy trong sách Châm Ngôn, những lời mà một người cha nói với con trai của mình: “Hỡi con, tâm trí con khôn ngoan thì lòng cha cũng vui sướng. Môi miệng con nói những lời chính trực thì tâm hồn cha sẽ mừng rỡ hân hoan” (Cn 23:15-16). Không ai có thể diễn tả cách hay hơn sự hãnh diện và cảm xúc của một người cha ý thức rằng mình đã truyền cho con mình điều thực sự quan trọng trong cuộc đời, đó là một tâm hồn khôn ngoan. Người cha này không nói: “Cha hãnh diện về con vì con rất giống cha, vì con lặp lại những điều cha nói và những gì cha làm.” Không, ông không chỉ đơn thuần nói một điều gì đó. Ông nói với con ông một điều đó quan trọng hơn nhiều, mà chúng ta có thể giải thích thế này: “Cha sẽ rất vui mỗi khi thấy con hành động một cách khôn ngoan, và cha sẽ cảm động mỗi khi cha nghe con nói trung thực. Đây là những gì cha muốn trao lại cho con, để nó có thể trở thành một điều của con: khuynh hướng cảm nhận và hành động, nói năng và phán đoán khôn ngoan và trung thực. Và để con có thể được như thế, cha đã dạy con những điều con không biết, cha đã sửa chữa những sai lầm mà con không nhìn thấy. Cha đã làm cho con cảm nhận được một tình thương sâu xa và kín đáo, là điều có thể con đã không nhận ra được một cách đầy đủ khi con còn trẻ và chưa chín chắn. Cha đã cho con một chứng từ về sự nghiêm nghị và cương quyết mà có thể con không hiểu được khi con chỉ muốn cha tán đồng và bênh vực con. Cha trước hết đã phải thử thách chính mình về sự khôn ngoan của tâm hồn, và đề cao cảnh giác về tình trạng tình cảm và bực bội thái quá của mình, để chịu đựng những hiểu lầm không thể tránh được và tìm những lời lẽ thích đáng hầu làm cho con hiểu cha. Giờ đây – người cha tiếp tục – khi cha thấy rằng con cố gắng làm như thế với con cái của con, và với mọi người, cha cảm động lắm. Cha sung sướng khi được làm cha của con. Vậy đó là những gì một người cha khôn ngoan nói, một người cha trưởng thành.
 
Một người cha biết rằng việc thông truyền di sản này đắt giá biết bao: cần biết bao gần gũi, biết bao dịu dàng và biết bao cương nghị. Nhưng ông nhận được sự an ủi và phần thưởng lớn lao biết mấy khi con cái trân quý di sản này! Đó là một niềm vui bù đắp lại tất cả mọi nhọc nhằn, vượt trên mọi sự hiểu lầm và chữa lành mọi vết thương.
 
Cho nên, điều cần thiết trước hết là điều sau đây: người cha phải hiện diện trong gia đình. Nghĩa là gần gũi vợ mình, để chia sẻ tất cả mọi sự, vui buồn, nhọc nhằn và hy vọng. Nghĩa là gần gũi con cái trong sự lớn lên của chúng: khi chúng vui chơi cũng như khi chúng bận rộn, khi chúng vô tư cũng như khi chúng lo âu, khi chúng tỏ bày cũng như khi chúng im lặng, khi chúng dám mạo hiểm cũng như khi chúng sợ hãi, khi chúng đi một bước sai lầm và khi chúng lại tìm thấy đường đi. Người cha hiện diện, luôn luôn. Nhưng hiện diện không đồng nghĩa với kiểm soát! Bởi vì những người cha quá kiểm soát làm con cái nhụt khí, không để cho chúng lớn lên.
Tin Mừng nói với chúng ta về gương mẫu của Cha trên trời – mà Chúa Giêsu nói rằng là Đấng duy nhất thực sự có thể được gọi là “Người Cha Nhân Lành” (Mc 10:18). Mọi người đều biết dụ ngôn đặc biệt ấy được gọi là “Người Con Hoang Đàng”, hay đúng hơn là “Người Cha Nhân Hậu”, được tìm thấy trong chương 15 của Tin Mừng Thánh Luca (x. 15:11-32). Trong người cha đang đứng ở cửa chờ con mình trở về có biết bao nhiêu nhân phẩm và biết bao tình âu yếm! Các người cha phải kiên nhẫn. Nhiều khi không thể làm gì khác hơn là chờ đợi; cầu nguyện và chờ đợi với lòng kiên trì, ân cần, đại lượng và thương xót.
 
Một người cha tốt biết cách chờ đợi và tha thứ, từ tận đáy lòng mình. Đương nhiên là ông cũng biết sửa dạy cách cương nghị; không phải là một người cha yếu đuối, nuông chiều và tình cảm. Người cha biết cách sửa trị mà không làm mất thể diện cũng là người cha biết bảo vệ không tiếc sức. Có lần, tôi đã nghe một người cha nói ở một cuộc họp hôn nhân rằng, “đôi khi tôi phải đánh con một chút… nhưng không bao giờ đánh vào mặt và không làm mất thể diện nó.” Thật là đẹp biết bao! Ông ý thức về phẩm giá. Phải trừng phạt, nhưng phải đúng cách, và tiếp tục tiến bước.
 
Vì vậy, nếu có người nào có thể giải thích cách sâu sắc “Kinh Lạy Cha”, là kinh được Chúa Giêsu dạy, thì thực ra chỉ có những người đã từng sống tình phụ tử. Nếu không có ân sủng đến từ Chúa Cha, Đấng ngự trên trời, những người cha sẽ mất can đảm, và bỏ cuộc. Nhưng con cái cần tìm được một người cha đang đợi chúng khi chúng thất bại trở về. Chúng sẽ tìm hết cách để không thừa nhận điều ấy, vì không muốn cho người khác thấy điều ấy, nhưng chúng cần cha; và không tìm ông trong các vết thương mở rộng và khó có thể chữa lành được của chúng.
 
Hội Thánh, Mẹ chúng ta, quyết tâm nâng đỡ, với tất cả sức mạnh của mình, sự có mặt tốt lành và đại lượng của các người cha trong các gia đình, bởi vì, như Thánh Giuse, đối với các thế hệ mới, họ là những người giám hộ và trung gian không thể thay thế được của niềm tin vào sự tốt lành, công lý và sự bảo vệ của Thiên Chúa.
 
Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ
Nguyên bản: http://w2.vatican.va/content/francesco/it/events/event.dir.html/content/vaticanevents/it/2015/2/4/udienzagenerale.html