12/07/2016
3337
ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ
GIÁO LÝ VỀ LÒNG THƯƠNG XÓT
TRONG NĂM THÁNH THƯƠNG XÓT

Bài 19 Về Phép Lạ Chúa Giêsu Chữa Lành Người Mù Ăn Xin Bên Vệ Đường

Chào Anh Chị Em thân mến!

Ngày kia, khi đến gần thành Giêrico, Chúa Giêsu đã thực hiện phép lạ phục quang cho một người mù ngồi ăn xin ở bên vệ đường (xem Luca 18:35-43). Hôm nay chúng ta muốn nhận thức cái ý nghĩa của dấu lạ này, vì nó cũng trực tiếp chạm đến cả chúng ta nữa. Thánh ký Luca viết rằng người mù này đang ngồi ăn xin ở vệ đường (câu 35). Một người mù bấy giờ - nhưng cũng kéo dài cho tới không bao lâu trước đây - chỉ có thể sống nhờ những của bố thí. Hình ảnh về người mù này tiêu biểu cho nhiều người, cả hôm nay đây, cảm thấy mình sống ở bên lề xã hội, gây ra bởi một thứ yếu kém về thể lý hay về những phương diện nào khác. Anh ta bị tách khỏi đám đông; anh ta ngồi đó trước những con người bận bịu qua lại trước mặt, những con người đang suy nghĩ mông lung và bị cuốn hút vào nhiều sự... Nên con đường đi, có thể là một nơi gặp gỡ, đối với anh ta, trái lại, là một nơi cô quạnh. Một đám người qua lại như thế... mà anh ta lại lẻ loi một mình.
 
Hình ảnh ấy về một con người sống bên lề xã hội là một hình ảnh buồn, nhất là nơi bối cảnh của thành phố Giêrico, một ốc đảo đồ sộ và xa hoa trong sa mạc. Thật vậy, chúng ta biết rằng ở vào cuối cuộc xuất hành dài của mình từ Ai Cập, dân Do Thái đã tiến đến thành Giêricô này: một thành đô tiêu biểu như cửa ngỏ vào Đất Hứa. Chúng ta nhớ lại những lời được Moisen nói đến trong khung cảnh ấy: "Nếu trong anh em có một người nghèo, một trong những người anh em của mình, ở bất cứ thành thị nào trong mảnh đất của anh em mà Chúa là Thiên Chúa của anh em ban cho anh em, thì anh em không được tỏ ra cứng lòng hay nắm bàn tay anh em lại trước người anh em nghèo khổ của anh em... Vì sẽ không bao giờ thiếu người nghèo ở mảnh đất này; bởi thế, tôi truyền cho anh em hãy mở rộng bàn tay của mình ra cho anh em của mình, cho người thiếu thốn và người nghèo khổ trong mảnh đất ấy" (Đệ Nhị Luật 15:7,11). Cái tương phản giữa lời khuyên này trong Lề Luật của Thiên Chúa và tình trạng được Phúc Âm diễn tả là những gì đáng nói, ở chỗ, trong khi người mù la lên, kêu xin Chúa Giêsu, thì dân chúng lại mắng trách anh ta để bịt miệng anh ta lại, như thể anh ta không có quyền lên tiếng vậy. Họ không cảm thương anh ta gì hết; trái lại, việc la to của anh ta khiến họ cảm thấy khó chịu. Biết bao lần chúng ta tỏ ra khó chịu khi thấy quá nhiều người trên đường xá - thành phần thiếu thốn, bệnh nạn không có gì để ăn. Biết bao lần chúng ta khó chịu khi chúng ta chạm trán với quá nhều người tị nạn. Đó là một chước cám dỗ mà tất cả chúng ta đều có - tôi cũng thế! Chính vì thế mà Lời Chúa đã trách cứ chúng ta, khi nhắc nhở chúng ta rằng thái độ dửng dưng lạnh lùng và thù hận là những gì làm cho chúng ta trở thành mù điếc, chúng cản trở không cho chúng ta thấy những người anh em của chúng ta và không cho phép chúng ta có thể nhận ra Chúa ở nơi chúng - thái độ lãnh đạm và thù hận. Và đôi khi cái lãnh đạm và thù hận này còn trở nên hung hăng và xỉ nhục nữa; "hãy tống tất cả họ đi"; "hãy đưa chúng đi chỗ khác chơi". Thái độ hung hăng này là những gì dân chúng đã tỏ ra khi người mù la lên: "tên kia, hãy xéo đi, hãy đi đi, đừng có nói, đừng có mà la lối".

Ở đây chúng ta còn nhận thấy một điểm đặc biệt hay hay. Vị Thánh ký nói có ai đó trong đám đông đã giải thích cho người mù này lý do tại sao tất cả dân chúng bấy giờ qui tụ lại mà rằng: "Giêsu Nazarét đang đi ngang qua!" (câu 37). Việc Chúa Giêsu đi ngang qua được sử dụng bằng cùng một động từ trong Sách Xuất Hành về việc đi ngang qua của vị Thiên Thần đang đi tận diệt, vị cứu dân Do Thái trong đất Ai Cập (xem 12;23). Đó là "cái vượt qua" của Phục Sinh, mở màn cho một cuộc giải phóng, ở
114.864864865135.135135135250