15/09/2017
960
Bài 73: (Thứ Tư ngày 20-10-1999)
 
Tình Yêu Là Tặng Ân Cao Cả Nhất Của Thần Linh 
 
“Nếu ai nói ‘tôi yêu mến Thiên Chúa’ mà lại ghét anh em mình thí đó là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương anh em mình là thành phần họ thấy được cũng không thể kính mến Thiên Chúa là Đấng họ không trông thấy. Đây là giới răn chúng tôi nhận lãnh từ Ngài, đó là ai yêu mến Thiên Chúa cũng phải yêu thương anh em mình nữa” (1Jn 4:20-21).
 
Nhân đức đối thần yêu mến được chúng ta nói đến trong buổi giáo lý lần trước ấy được thể hiện qua hai chiều kích: chiều kích yêu mến Thiên Chúa và chiều kích yêu thương tha nhân. Cả hai chiều kích này đều là hoa trái phát sinh từ năng lực của sự sống Ba Ngôi Thiên Chúa trong chúng ta.
 
Thật vậy, tình yêu được bắt nguồn từ Chúa Cha; được hoàn toàn tỏ hiện nơi Cuộc Vượt Qua của Người Con tử giá và phục sinh, và được Chúa Thánh Thần phú bẩm trong chúng ta. Nhờ có tình yêu này, Thiên Chúa cho chúng ta được thông phần vào tình yêu của Ngài.
 
Nếu chúng ta thật tình yêu thương bằng tình yêu của Thiên Chúa, chúng ta cũng sẽ yêu thương anh chị em mình như Thiên Chúa yêu thương họ. Đó là điều mới mẻ đáng kể của Kitô giáo: người ta không thể yêu mến Thiên Chúa nếu họ không yêu thương anh em mình, bằng việc tạo nên mối hiệp thông yêu thương sâu xa và bền bỉ với họ.
 
2- Giáo huấn của Thánh Kinh về vấn đề này rất rõ ràng. Những người dân Yến-Duyên đã được thúc giục yêu thương nhau: “Các người không được báo oán hay thù hằn đồng bào của mình, trái lại, các người phải yêu thương tha nhân như bản thân mình” (Lv 19:18). Thoạt nghe thì giới luật này có vẻ chỉ áp dụng cho các người dân Yến-Duyên mà thôi, thế nhưng, dần dần giới luật ấy càng có một ý nghĩa rộng hơn, bao gồm cả những người lạ sống chung với họ, vì chính dân Yến-Duyên cũng đã là người lạ ở đất Ai Cập (x. Lv 19:34; Dt 10:19).
 

Trong Tân Ước, tình yêu này trở thành một mệnh lệnh có một ý nghĩa đại đồng rõ rệt: tình yêu này không nghĩ đến việc phân biệt tha nhân (x. Lk 10:29-37), thậm chí còn bao gồm cả kẻ thù mình nữa (x. Mt 5:43-47). Rất cần phải lưu ý là, tình yêu thương tha nhân được coi như là việc họa lại và là việc vươn dài thiện tính xót thương của Cha trên trời, Đấng đáp ứng nhu cầu cho tất cả mọi người không trừ ai (x. ibid. câu 45). Tuy nhiên, tình yêu này vẫn phải gắn liền với tình yêu Thiên Chúa: thật vậy, hai giới luật mến yêu là tổng hợp và tóm tắt lề luật và các tiên tri (x. Mt 22:40). Chỉ có những ai làm trọn hai giới luật này mới gần với vương quốc của Thiên Chúa, như chính Chúa Giêsu đã nhấn mạnh trong câu trả lời cho một luật sĩ đã lên tiếng hỏi Người (x. Mk 12:28-34).

 
3- Có thấm nhập những hướng dẫn liên kết tình yêu tha nhân với tình yêu Thiên Chúa, và liên kết cả hai tình yêu này với sự sống của Thiên Chúa ở trong chúng ta, chúng ta mới có thể dễ dàng hiểu tại sao tình yêu ấy được Tân Ước cho thấy như là hoa trái của Thần Linh, một hoa trái đầu tiên trong số nhiều tặng ban được liệt kê trong Bức Thư Thánh Phaolô gửi giáo đoàn Galata: “Hoa trái của Thần Linh là yêu thương, vui mừng, bình an, kiên nhẫn, tốt lành, trung tín, hiền lành, tự chủ” (5:22).
 
Truyền thống thần học vừa liên kết vừa phân biệt giữa các nhân đức đối thần, các tặng ân và các hoa trái của Chúa Thánh Thần với nhau (x. Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo, các số 1830-1832). Nếu các nhân đức là những trạng thái tồn tại nơi con người để họ thực hiện được các việc siêu nhiên cần phải làm, và nếu các tặng ân là
114.864864865135.135135135250