11/08/2016
1026
ĐTC Phanxicô Kính Viếng 
Porziuncula ở Assisi của Thánh Phanxicô 
Thứ Năm 4/8/2017
 
Anh Chị Em thân mến,
 
Hôm nay tôi muốn, trước hết, nhắc lại những lời mà theo truyền thống cổ xưa, Thánh Phanxicô đã nói ở chính nơi này, trước sự hiện diện của tất cả dân chúng trong tỉnh lỵ này cùng các vị giám mục: "Tôi muốn gửi tất cả mọi người lên thiên đàng!" Còn gì tốt đẹp hơn nữa Người Nghèo Thành Assisi này xin, nếu không phải là ơn cứu chuộc, là sự sống đời đời và niềm vui bất tận, được Chúa Giêsu ban cho chúng ta bằng cái chết và phục sinh của Người?
 
Ngoài ra, thiên đàng là gì nếu không phải là mầu nhiệm yêu thương đời đời liên kết chúng ta với Thiên Chúa để vĩnh viễn chiêm ngưỡng Ngài? Giáo Hội luôn tuyên xưng điều này khi bày tỏ niềm tin của mình vào mầu nhiệm các thánh cùng thông công. Chúng ta không bao giờ lẻ loi một mình trong việc sống đức tin; chúng ta sống đức tin hiệp cùng với tất cả các thánh cũng như với những người thân yêu của chúng ta, những người thực hành đức tin một cách hân hoan chân thành và làm chứng cho đức tin bằng đời sống của mình. Có một mối liên hệ, tuy vô hình nhưng không phải vì thế mà kém thực hữu, một liên hệ làm cho chúng ta, nhờ phép rửa, trở nên "một thân thể duy nhất" được tác động bởi "một Thần Linh duy nhất" (xem Epheso 4:4). Khi Thánh Phanxicô xin Đức Giáo Hoàng Honorius III ban ân xá cho tất cả những ai đến kính viếng Porziuncula này, có lẽ ngài đã nghĩ đến những lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ của Người rằng: "Trong nhà Cha Thày có nhiều chỗ; chính vì thế mà Thày đã nói với các con rằng Thày đi dọn chỗ cho các con? Nếu Thày đi dọn chỗ cho các con thì Thày sẽ trở lại để mang các con cùng đi với Thày để Thày ở đâu các con cũng ở đó" (Gioan 14:2-3).

Tha thứ - pardon - chắc chắn là một trực tuyến đưa chúng ta đến chốn thiên đường ấy. Ở Porziuncola đây, hết mọi sự đều cho chúng ta thấy về sự tha thứ! Còn tặng ân nào cao cả hơn Chúa đã ban cho chúng ta khi dạy chúng ta hãy tha thứ nhờ đó mới chạm được lòng thương xót của Cha! Chúng ta chỉ nghe dụ ngôn này khi Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy tha thứ (xem Mathêu 18:21-35). Tại sao chúng ta tha thứ cho ai đó đã xúc phạm chúng ta? Vì chúng ta được tha thứ trước, và còn được tha mãi mãi. Dụ ngôn này thực sự là có ý nghĩa như vậy: như Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta thế nào thì chúng ta cũng phải tha thứ cho những ai hại đến chúng ta như vậy. Cả kinh Chúa Giêsu dạy chúng ta cũng thế, Kinh Lạy Cha, kinh chúng ta đọc rằng: "Xin Cha tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con" (Mathêu 6:12). Các nợ nần của chúng ta ở trước nhan Thiên Chúa, và các con nợ của chúng ta là những người về phần mình chúng ta cũng cần phải thứ tha.
Mỗi một người chúng ta đều có thể là người đầy tớ trong dụ ngôn gánh một món nợ kếch sù đến độ anh ta không bao giờ có thể nào trả được. Khi chúng ta quì trước vị linh mục trong tòa giải tội, chúng ta làm y như những gì người đầy tớ này đã làm. Chúng ta xin "Chúa hãy nhẫn nại với chúng ta”. Chúng ta biết rõ về nhiều lầm lỗi của chúng ta, và về sự kiện chúng ta thường sa đi ngã lại cùng một thứ tội. Ấy thế mà Thiên Chúa không bao giờ chán ban cho chúng ta ơn tha thứ của Ngài mỗi lần chúng ta xin tha thứ tội lỗi của chúng ta. Việc tha thứ của Ngài là việc tha thứ hoàn toàn và trọn vẹn, một việc thứ tha bảo đảm chúng ta rằng, ngay cả khi chúng ta tái phạm các thứ tội giống nhau, thì Ngài vẫn thương xót và không thôi yêu thương chúng ta. Như người chủ trong dụ ngôn, Thiên Chúa cảm thương, một hỗn hợp giữa
114.864864865135.135135135250