05/01/2016
2944

Ông Giovanni Bovio (1837-1903) là chính trị gia kiêm triết gia và là học giả nổi tiếng người Ý. Ông giữ ghế giảng sư lâu năm tại đại học Napoli (Nam Ý). Là tín hữu Công Giáo nhưng ông khô khan và không sống đạo. Trái lại, ông diễm phúc có người Mẹ thật hiền đức. Chính ông kể lại câu chuyện sau đây.
 
Vào buổi tối, thỉnh thoảng tôi ngồi nán lại nơi phòng khách và trò chuyện lâu giờ với Mẹ trước khi đi ngủ. Về phần Mẹ tôi, tối nào cũng thế, người ngồi nơi ghế bành trong phòng khách, và lặng lẽ đọc kinh Mân Côi, cỗ tràng hạt trong tay.
 
Một buổi tối, không hiểu có ma-cô nào thúc đẩy, tôi dám mở lời trêu chọc Mẹ hiền và xúc phạm tới Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA. Tôi nói với Mẹ:
 
- Mẹ làm cái trò gì mà cứ mân mê hoài trong tay cái vật kỳ quái thế! Vứt mẹ nó đi cho xong! Thế là hết chuyện!
 
Câu nói hỗn-láo xấc-xược làm Mẹ tôi rất buồn lòng. Mẹ lặng lẽ nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ. Xong, đặt cỗ tràng hạt Mân Côi trên chiếc bàn nhỏ trước mặt, Mẹ nói với tôi:
 
- Được rồi, Mẹ nghe lời con đây. Bây giờ Mẹ không còn cỗ tràng hạt nữa. Nhưng con yêu dấu, con định biếu Mẹ vật gì để có thể thay thế cho cỗ tràng hạt này???
 
Đôi mắt ngấn lệ và giọng nói buồn bã của Mẹ như lưỡi gươm đâm thẳng vào trái tim tôi. Tôi bỗng hiểu thấu Đức Tin sâu xa và lòng đạo đức chân chính của Bà Mẹ quê, không học thức. Tôi ôm choàng lấy Mẹ và âu yếm hôn người. Sau đó, tôi trang trọng lấy cỗ tràng hạt Mân Côi và âu yếm đặt vào bàn tay Mẹ. Rồi tôi xấu-hổ bước ra khỏi phòng khách. Bởi lẽ, tôi đâu tìm ra vật gì trên cõi đời này quý báu và đáng giá hơn là cỗ tràng hạt Mân Côi của Mẹ hiền! Và cũng từ đó, cuộc đời tôi thay đổi hẳn.
 
... Chứng từ của Cha Tito Facini, Linh Mục dòng Tên.
 
Tôi được mời đi thăm một bệnh nhân hấp hối, trẻ tuổi. Chàng phung phí cuộc đời và thân xác trong ăn chơi trác táng. Giờ đây chàng sống ngày cuối đời trong cùng khổ, bởi lẽ chàng không muốn nghe lời khuyên bảo của bất cứ ai - đặc biệt các Linh Mục - muốn giúp chàng dọn mình chết lành.
 
Tôi khéo léo tìm đủ mọi cách và dùng lời lẽ tinh-tế khôn ngoan khuyên chàng. Nhưng vô hiệu. Lời tôi nói như nước đổ đầu vịt. Sau cùng, một ý nghĩ chợt đến, chắc chắn là do Đức Mẹ MARIA soi dẫn. Bằng giọng nửa đùa nửa thật, tôi nói với chàng:
 
- Tôi thấy rõ là anh cương quyết đánh mất linh hồn và bằng lòng đi thẳng xuống hỏa ngục, ở lại đó đời-đời kiếp

114.864864865135.135135135250